· Forums · Reply · Search · Statistics ·
Truyện MacDinhChiReunion.net / Truyện /

Chuyện Kể Cho Người Yêu Dấu - Phước Nguyễn sưu tầm

 #1 · Posted: 3 Aug 2017 00:55 
kimminh
Moderator
Chuyện Kể Cho Người Yêu Dấu



Em kể anh nghe chuyện này nhé: " Có một người đàn ông kết hôn với một cô gái đẹp. Anh yêu cô nhiều lắm. Bỗng một ngày, cô phát hiện ra ḿnh bị một chứng bệnh về da. Dần dần cô gái trở nên xấu xí hơn. Cô không c̣n đẹp như xưa nữa. Bệnh tật đă khiến nhan sắc bỏ cô mà ra đi măi măi...

Một chuyện không may cũng xảy đến với người chồng. Trong một tai nạn, người chồng bị mù cả hai mắt nên từ đấy anh không c̣n có thể nh́n thấy bất cứ cái ǵ nữa.
Cuộc hôn nhân của họ vẫn tiếp tục, không bị gián đoạn. Mỗi một ngày qua đi, bệnh t́nh của người vợ càng trở nên tồi tệ hơn. Sắc đẹp của cô cũng chỉ c̣n tồn tại trong kư ức. Nhưng dường như người chồng mù không nhận thấy điều ấy nên cuộc sống hôn nhân của họ không có bất kỳ một sự thay đổi nào. Anh vẫn yêu cô như thuở nào, và cô cũng luôn luôn yêu anh tha thiết.

Mọi chuyện cứ ngọt ngào như thế cho đến ngày do bệnh t́nh quá nặng, cô bỏ anh ở lại một ḿnh trên cơi đời. Cô đă chết!
Cái chết của người vợ khiến người chồng vô cùng đau khổ, ảo năo.
Để tránh phải hàng ngày đối diện với những kỷ niệm về cô, anh thu xếp mọi việc định đến sống ở một nơi hoàn toàn xa lạ khác.

Người hàng xóm thấy vậy lạ lắm, bèn nói: "Làm sao anh có thể làm được việc ǵ mà thiếu sự giúp đỡ của vợ anh? Chẳng phải bấy lâu nay cô ấy là đôi mắt của anh sao?"
Người chồng trả lời: "Tôi không hề bị mù, anh bạn ạ. Tôi phải vờ làm như thế để vợ tôi hiểu là tôi không thấy được sự tàn tạ xấu xí của cô ấy. Điều này sẽ khiến cô ấy đau đớn hơn bất cứ căn bệnh nào.
V́ thế nên tôi đă vờ như là bị mù.

Cô ấy là một người vợ tốt. Cô ấy đáng được thương yêu và hưởng hạnh phúc!"

Anh thấy không, đôi khi để hạnh phúc, người ta có thể vờ như không nh́n thấy ǵ cả. Ta không nhất thiết phải nói ra điều mà mắt ta đă nh́n thấy, nếu như ta biết chắc điều ta nói ra ấy sẽ khiến người khác đau đớn không chỉ một lần, mà là đau đớn măi không nguôi.

Không biết bao lần răng cắn phải lưỡi, gây cho lưỡi bao đau đớn thương tổn. Vậy mà chúng vẫn phải cùng nhau tồn tại ở trong miệng. Nếu không có sự tha thứ nhau sau mỗi lần thương tổn, làm sao chúng có thể bên nhau đến trọn đời như thế?
Rồi đôi mắt nữa, thậm chí chúng cũng không bao giờ nh́n thấy nhau, nhưng chúng lại cùng nh́n về một hướng. Khi vui chúng cùng nheo cười. Khi buồn chúng rơi nước mắt cùng nhau.

Vậy th́, người yêu dấu của em ơi, làm đau nhau không phải là một cách hay để khiến hai ta hạnh phúc. Chừng nào c̣n cùng ở bên nhau, tại sao chúng ta không mang đến cho nhau chỉ những điều ngọt ngào?

Tại sao ta không thể rộng ḷng tha thứ cho nhau như răng và lưỡi vẫn làm? Tại sao ta không khóc cười cùng nhau như đôi mắt kia vẫn thế?
Và... tại sao... tại sao nhỉ? Tại sao ta không thể vờ như không thấy, không nghe thấy ǵ nếu như điều ấy mang lại hạnh phúc cho người ta yêu?



Phước Nguyễn sưu tầm

Truyện MacDinhChiReunion.net / Truyện / Chuyện Kể Cho Người Yêu Dấu - Phước Nguyễn sưu tầm Top

Your Reply Click this icon to move up to the quoted message

 

 ?
Only registered users are allowed to post here. Please, enter your username/password details upon posting a message, or register first.
 
  MacDinhChiReunion.net Powered by Forum Software miniBB ®