· Forums · Reply · Search · Statistics ·
Truyện MacDinhChiReunion.net / Truyện /

Chung T́nh - Phước Nguyễn sưu tầm

 #1 · Posted: 24 Sep 2017 23:02 · Edited by: kimminh 
kimminh
Moderator
Chung T́nh



Đọc Thiên Sứ T́nh Yêu, có người ngưỡng mộ và ao ước con người cũng có t́nh yêu ấy. Có chứ nhiều là đàng khác. Đây là một chuyện cụ thể...

Chung T́nh

C̣n nhớ hay đă quên, hai chữ Chung t́nh.


Giao Chỉ, San Jose.

Trong câu chuyện 35 năm nh́n lại, chúng tôi ghi được biết bao nhiêu sự kiện và nhân vật. Tài liệu th́ nhiều, với một chút chủ quan và t́nh cảm riêng tư, chỉ có thể viết lại một số hết sức hạn chế. Tuy nhiên cũng đủ thể hiện được những câu chuyện tiêu biểu qua nhiều lănh vực. Những sinh hoạt cộng đồng, gương hy sinh, những giây phút bên nhau trong t́nh quê hương, trong t́nh bằng hữu và t́nh nghĩa đấu tranh.

Nhưng xem đi xem lại, chúng tôi c̣n thiếu một đề tài rất quan trọng của cả một đoạn trường. Một đề tài vượt thời gian, vượt không gian, vượt biên giới của thù nghịch, ra ngoài khuôn khổ của chính trị. Đó là chuyện t́nh.

V́ vậy xin kể một chuyện t́nh rất b́nh dị, bắt đầu từ sân trường trung học Vũng Tàu qua đến đại học của một thành phố Sài G̣n đổi tên. Chuyện vượt biên bất thành, rồi 10 năm đợi chờ ODP. Câu chuyện một thanh niên xây dựng lại sự nghiệp bằng công việc bán vé số đầu đường ở Việt Nam cho đến lúc đi bỏ báo tại San Jose. Sau cùng, trở thành một chuyên gia có chút công danh và sự nghiệp trên quê hương mới. Nhưng điều quan trọng nhất là trước sau anh chỉ có một mối t́nh. Một gia đ́nh biết bao nhiêu nghịch cảnh. Một gia đ́nh bất toàn vẫn c̣n mang nặng khó khăn có thể cho đến lúc măn chiều xế bóng. Một mối t́nh học tṛ đầy thử thách nhưng luôn luôn lạc quan và sau cùng phải được gọi là hết sức chung thủy. Phải chăng trong suốt cuộc chiến Việt Nam hơn 20 năm cộng với 30 năm hậu chiến tù đày, di tản, tỵ nạn, chúng ta thường quên trong văn tự Việt Nam vẫn c̣n hai chữ Chung t́nh.

Sau 35 nh́n lại, xin gởi đến quư vị câu chuyện t́nh:

Em c̣n nhớ hay em đă quên. Luôn luôn anh vẫn là kẻ chung t́nh.

Đôi mắt huyền diệu

Chuyện rất giản dị và gần gũi với cuộc sống của chúng ta. Mở trang quảng cáo của một văn pḥng nha sĩ trên Việt Tribune chúng ta thường thấy h́nh màu của một phụ nữ với hàm răng xinh đẹp. Nhưng ai cũng cho rằng đôi mắt của cô mới thật huyền diệu. Chính người chồng bác sĩ nha khoa đă đem hết tài nghề của một thời chụp h́nh dạo trên băi biển Vũng Tàu để tô điểm bức h́nh quảng cáo cho văn pḥng của ḿnh. Đôi mắt đẹp đẽ và huyền diệu của người vợ bây giờ thực sự chỉ nh́n thấy những h́nh ảnh rất mờ nhạt của cuộc đời. Măi măi cô chỉ c̣n ghi nhận được chân dung lần cuối của người chồng vào đầu thập niên 90.

Suốt bao năm qua, từ lúc gia đ́nh đến San Jose, cô chỉ c̣n nghe mỗi ngày tiếng nói của anh với h́nh ảnh của người yêu lờ mờ sương khói. Cô không phải là người khiếm thị từ lúc sơ sinh. Phải sau 2 năm đại học, sống với t́nh yêu rồi mắt cô mờ dần và trong tim không c̣n h́nh ảnh của ai khác nữa. Chỉ c̣n h́nh ảnh một người. Khi mới bước chân vào đại học, Mai đă cảm thấy đôi mắt mang mầm bệnh, nhưng vẫn c̣n hy vọng ở nền y khoa tiến bộ. Vẫn cố gắng theo học đồng thời t́m hết cách chữa bệnh. Cô sống trong hy vọng và sống với t́nh yêu.

Mối t́nh học tṛ, mối t́nh sinh viên

Sinh trưởng ở Vũng Tàu và cùng học một trường trung học, thời kỳ 60-70 lúc đó là trường công duy nhất. Công Huyền Tôn Nữ Quỳnh Mai là nữ sinh xuất sắc nhất trường. Trong khi đó cậu Nguyễn Hoàng Tuấn, trong tuổi thiếu niên suốt ngày ham vui với biển xanh và sân cỏ nhưng vẫn nổi tiếng học giỏi trong phía nam sinh.

Khi lên lớp 10 cho đến lớp 12 th́ nam nữ học chung. Tuấn bắt đầu để ư đến Quỳnh Mai. Cô Mai có chiếc xe đạp để đi học.. Bài ca t́nh yêu học tṛ thường hát ngày nay đă rất hợp với câu chuyện t́nh ngày xưa. Hoa Phượng nở đầy trời Vũng Tàu. “Chiếc giỏ xe chở đầy hoa Phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu”. Một tấm h́nh cô học tṛ bé nhỏ dừng xe tṛ chuyện với bạn trai ốm yếu tong teo, ngày nay đă trở thành di sản quư báu của t́nh yêu.

Khi cả hai trưởng thành, qua thời trung học 75 là lúc miền Nam đổi đời.

Năm 1979 là khúc quanh của cuộc đời đôi bạn. Con đường vào đại học Sài G̣n hết sức chông gai, cả miền Nam ai cũng biết câu chuyện học tài, thi lư lịch. Quỳnh Mai thi vào đại học tổng hợp. Tuấn thi vào y khoa. Đối với Tuấn đây là kỳ thi sống chết, v́ anh đă có giấy gọi đi nghĩa vụ. Con đường khổ nạn qua Campuchia đă mở rộng. Cả 2 gia đ́nh đều không có liên hệ cách mạng nhưng cũng chỉ là thường dân nên lư lịch vẫn được coi là nhẹ. Vấn đề là bài thi phải hết sức xuất sắc. May mắn, cả hai đều được tuyển.

Trước ngày đôi trẻ lên đường vào đại học, anh Tuấn chính thức tỏ t́nh với Quỳnh Mai. Dưới mây trời Vũng Tàu 1979, lời hẹn ước đưa ra. Đôi ta thề yêu nhau trọn đời. “Yêu ai, yêu cả một đời.”

Tiếp theo 2 năm đại học, so với tuổi trẻ khác cuộc sống của Quỳnh Mai và Tuấn vẫn c̣n có thể vượt qua những khó khăn về vật chất và tinh thần trong chế độ mới. Tuy có vất vả nhưng vẫn chưa phải là nỗi đau thương chính của câu chuyện t́nh.

Khi đôi mắt của Quỳnh Mai cứ mờ dần và cô không c̣n khả năng học tiếp. Mai không nh́n thấy chữ trên bảng và đi xe đạp thường bị tai nạn. Cặp mắt trong sáng linh động, nhưng thực sự cô không c̣n nh́n thấy ǵ nữa, nhất là vào buổi tối. Cuộc sống bắt đầu đi vào con đường chỉ thấy đêm dài một đời.

Cả nhà t́m hết cách chữa bệnh nhưng tại Việt Nam vào thời đó kết quả vô phương. Sau cùng chỉ c̣n một con đường duy nhất. Tuấn dẫn Quỳnh Mai bỏ học để vượt biên. Mục đích thực sự của chuyến đi không phải là t́m tự do mà là đi t́m ánh sáng cho người yêu. Hy vọng vào nền y khoa tại Hoa Kỳ.

Chuyến vượt biên thất bại. Tất cả đều bị bắt. Quỳnh Mai v́ khiếm thị nên được thả. Tuấn bị tù 6 tháng. Cả hai chấm dứt cuộc đời sinh viên. Đặc biệt đối với Tuấn, giấc mơ tốt nghiệp y khoa tan tành. Hai người trở lại Vũng Tàu chật vật với cuộc sống ngày càng khó khăn. Quỳnh Mai cố gắng kèm trẻ học Anh văn với cặp mắt khi tỏ khi mờ. Tuấn bắt đầu đi bán vé số qua ngày.

Mọi người vẫn c̣n nhớ năm 79 cả Vũng Tàu chỉ có hai người đậu vào y khoa Sài G̣n. Radio đọc tên cậu Tuấn khắp xóm, gia đ́nh hết sức tự hào. V́ vậy khi có tin Tuấn bị tù, gia đ́nh và bạn bè ai cũng cho rằng bỏ trường y khoa đầy hứa hẹn để đưa người yêu khiếm thị vượt biên là một quyết định nhầm lẫn.

Nhưng làm sao cắt nghĩa được t́nh yêu.

Ông Trời ngó lại


Nhưng Tuấn không phải bán vé số suốt đời. Với số tiền dành dụm, anh mua chịu được 1 máy ảnh và trở thành anh chàng chụp h́nh dạo ở băi biển cho các du khách bắt đầu trở lại Việt Nam.

Nghề lại dạy nghề, Tuấn t́m cách làm pḥng tối rửa h́nh và cuộc sống vươn lên từ đó. Khi bắt đầu có đồng ra đồng vào, Tuấn vẫn c̣n nhớ đến lời hẹn ước với cô Quỳnh Mai và cả hai bắt đầu xây dựng gia đ́nh. Lễ hỏi và lễ cưới của anh chàng chụp h́nh với bộ h́nh kỷ niệm c̣n đầy đủ. Rồi đứa con trai đầu tiên ra đời. Cô vợ trẻ sống bên chồng, nương tựa vào anh đủ cả nghĩa đen và nghĩa bóng.

V́ quá thất vọng với chuyện vượt biên nên cả 2 phía gia đ́nh đều trông cậy vào hồ sơ đoàn tụ do các anh chị bảo lănh. Sau 10 năm chờ đợi, 1990 anh thợ chụp h́nh Vũng Tàu đem vợ con qua Mỹ và định cư tại San Jose. Bà con ODP ai mà chẳng biết, diện này là diện mồ côi, chính phủ dứt khoát bắt phải 5 năm tự túc. Gia đ́nh chỉ có thẻ Medicare, bông sữa và một phần Food stamp.

Anh chàng Tuấn lúc đó đă 30 tuổi, Anh ngữ vẫn ở tŕnh độ ESL, giấc mơ học bác sĩ vẫn c̣n khi ẩn khi hiện. Nhưng đối diện thực tế nên vẫn phải t́m đường lao động nuôi gia đ́nh. Một mặt vẫn t́m cách cho vợ đi chữa bệnh, mặt khác phải t́m cách sinh tồn.

Những ngày đầu tại Cali, Tuấn làm đủ mọi nghề, từ Taco Bell cho đến Assembly. Có những buổi sáng sớm lại c̣n chạy thêm 1 “Rao” báo Mercury News. Quỳnh Mai vẫn c̣n nhớ rằng nửa khuya Tuấn đi bỏ báo rồi về ngủ lại một lát, tiếp theo là một ngày dài vừa đi học, vừa đi làm. Cô rất buồn là không giúp ǵ được cho chồng.

Đứa con gái thứ nh́ ra đời, nhưng cháu lại có bệnh chậm phát triển, không được như đứa con trai đầu ḷng, hết sức thông minh và chăm chỉ. Với hoàn cảnh khó khăn đủ mọi bề, anh Tuấn cố chịu đựng để t́m đường vươn lên. Sau những năm đầu vất vả, gia đ́nh được chính phủ cho trợ cấp. Các cán sự Việt Nam thông cảm, Nguyễn Hoàng Tuấn quyết tâm theo đuổi con đường đại học. Nhưng biết giới hạn của cá nhân và gia đ́nh, Tuấn theo học nha khoa dù sao cũng đỡ vất vả hơn ngành y.

Vào đại học là anh phải bỏ lại “Rao” báo, từ giă Taco Bell và rất hân hoan khi được tin bị lay off từ hăng điện. Khó khăn mấy rồi cũng xong. Trong thời gian sinh viên, Tuấn vẫn c̣n sức sinh hoạt với cộng đồng. Anh là chủ tịch hội sinh viên Việt Nam tại Mission nhiệm kỳ 92-94 và đồng chủ tịch sinh viên liên trường 1994. Trong nhiệm vụ này anh đă phối hợp sinh viên tham gia Đi bộ cho thuyền nhân và gây quỹ cho trẻ em khuyết tật. Tuấn rất quen thuộc với sinh hoạt của Liên hội người Việt tại San Jose.

Năm 2001 sinh viên Nguyễn Hoàng Tuấn tốt nghiệp nha khoa bác sĩ tại UCLA và bắt đầu đi t́m việc làm. Xem lại cuộc đời của chàng trai Vũng Tàu, vất vả nhất là kỳ bán vé số ở Việt Nam cùng với những ngày mưa đi bỏ báo ở Hoa Kỳ. Trong đời anh trải qua bao nhiêu dâu bể, nhưng người yêu măi măi vẫn t́nh xưa nghĩa cũ..

Kẻ lông mày cho Triệu Minh


Thuở xưa, đọc chuyện Kim Dung nói đến t́nh yêu, bao nhiêu độc giả xúc động v́ anh chàng Trương vô Kỵ nói rằng, phen nầy ta từ giă chốn giang hồ, về kẻ lông mày cho người yêu bé bỏng Triệu Minh.

Xem ra, đó chỉ là chuyện lăng mạn tô điểm cho tiểu thuyết thêm hương vị. Nhưng ở đây, nha sĩ Tuấn từ lúc đưa vợ qua Mỹ, anh vẫn là người chọn áo cho vợ, và thực sự lo trang điểm cho đến ngày nay. Không cần văn sĩ Kim Dung nhắc nhở, cậu Tuấn vẫn hằng ngày đóng vai Vô Kỵ để kẻ lông mày cho cô Triệu Minh gốc Huế, Công Huyền Tôn Nữ Quỳnh Mai. Sau khi y khoa Mỹ cũng bó tay không giúp được Quỳnh Mai, gia đ́nh có cô con gái trưởng thành, xinh đẹp nhưng sao suốt ngày bi bô nh trẻ thơ, người mẹ buồn cho phần số hẩm hiu nên thương khóc ngày đêm đă làm cho bệnh của đôi mắt càng thêm khép kín.

Đôi khi bà con ta gặp anh chị trong những lần hội họp, nh́n người vợ vẫn tưởng chị thấy được mọi chuyện tinh tường. Nhưng sự thực thế giới đối với chị bây giờ luôn luôn mờ mờ nhân ảnh. Người ngoài không biết, ngạc nhiên khi thấy anh chị luôn luôn cặp kè sát bên nhau. Đâu biết rằng anh măi măi là đôi mắt của em. Luôn phải bên nhau từng bước một. Khi Quỳnh Mai mất thị giác, trí nhớ bắt đầu phát triển nên anh giúp cô tiếp tục sống cuộc đời hữu dụng. Bằng một thái độ rất lạc quan, chấp nhận mọi nghịch cảnh, cùng với sự yểm trợ của đại gia đ́nh, và t́nh sâu nghĩa nặng, Tuấn đă giúp Mai vượt qua mọi thử thách. Cô lên Radio đóng vai quảng bá cho văn pḥng nha sĩ.. Tiếng nói dịu dàng và thông quán các công việc của nha khoa đă lôi cuốn nhiều thính giả. Tuy nhiên đôi khi cũng có người không biết thấy cô có vẻ lạnh lùng. Quỳnh Mai nói rằng, con có thấy ǵ đâu mà cười với người ta.

Câu chuyện t́nh thầm lặng ở San Jose nhưng đă bắt đầu từ sân trường trung học Vũng Tầu, khi đôi bạn cùng chung ban toán. Anh làm lớp trưởng, em làm lớp phó. Mắt em vẫn trong như hồ thu, ghi măi h́nh ảnh anh Tuấn gầy g̣ ốm yếu. Trong khi tâm sự chuyện gia đ́nh, Tuấn luôn luôn nói rằng niềm hạnh phúc là lấy được Quỳnh Mai. Vợ cháu đă giúp chồng vươn tới ư nghĩa Chân Thiện Mỹ của con Người. Khổ hạnh bất toàn của một người là niềm đau chung của cả gia đ́nh. Gia đ́nh phải trở thành một đơn vị để cùng đứng bên nhau trong mọi hoàn cảnh.

Tuy vậy, chính tinh thần lạc quan, pha với tính vui đùa nha sĩ Tuấn đă phàn nàn rằng: “ Bác thấy không, ngày nay con đă khác thuở xưa. Không c̣n tang thương như lúc mới ở tù ra, đi bán vé số. Nhưng tiếc thay cô vợ không bao giờ thấy con đẹp trai.”

Bác xin nói với anh chị rằng. Chị không cần nh́n thấy rơ cuộc đời. Xin hăy giữ lại măi măi h́nh ảnh của tuổi 18 ở sân trường trung học. Có cậu học tṛ tên Nguyễn Hoàng Tuấn, ngập ngừng tỏ mối t́nh đầu. Trải qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, mối t́nh vẫn c̣n giữ măi đến hôm nay. Không có điều ǵ trên thế gian này có thể so sánh được. Đẹp trai hay đẹp lăo rồi cũng qua đi. Danh vọng tiền tài cũng không phải là vĩnh cửu. T́nh nghĩa chung thủy sẽ ở lại muôn đời.Suốt 35 năm qua, cộng đồng của chúng ta đă có biết bao nhiêu danh từ đao to búa lớn đem ra sử dụng. Nhưng có hai chữ chẳng ai đụng tới. Bây giờ bác đem ra tặng hai cháu. Hai chữ

Chung T́nh

Giao Chỉ, Vũ Văn Lộc







Phước Nguyễn sưu tầm

Truyện MacDinhChiReunion.net / Truyện / Chung T́nh - Phước Nguyễn sưu tầm Top

Your Reply Click this icon to move up to the quoted message

 

 ?
Only registered users are allowed to post here. Please, enter your username/password details upon posting a message, or register first.
 
  MacDinhChiReunion.net Powered by Forum Software miniBB ®