· Forums · Reply · Search · Statistics ·
Linh Tinh & Biên Khảo MacDinhChiReunion.net / Linh Tinh & Biên Khảo /

Hăy Thông Cảm và Yêu Thương Nỗi Bất Hạnh của Cha Mẹ Nơi Này

 #1 · Posted: 12 Jan 2018 20:18 · Edited by: kimminh 
kimminh
Moderator
Hăy Thông Cảm và Yêu Thương Nỗi Bất Hạnh của Cha Mẹ Nơi Này



Trong truyện cổ, người ta có kể chuyện một ông phú hộ và bốn người con trai. Khi bốn người con này lớn lên lập gia đ́nh, ông phú hộ này đem một phần gia tài chia cho bốn người con, phần c̣n lại vợ chồng ông giữ để dưỡng già. Mấy năm sau khi vợ ông qua đời, mấy người con sợ rằng ông sẽ t́m vợ mới, lúc có con, gia tài này phải chia cho những đứa con khác.. Chúng bàn với nhau thuyết phục cha, về ở với ḿnh, săn sóc cha thật chu đáo, sung sướng để ông không cảm thấy cô đơn, khỏi cần phải tục huyền. Được ít lâu, chúng thuyết phục ông phú hộ chia hết tài sản cho chúng. Bùi tai và thấy không cần giữ riêng cho ḿnh một tài khoản nào, ông đồng ư đem gia tài chia hết cho bốn đứa con.

Sau đó ông đến ở với đứa con thứ nhất, nhưng đứa con này nghe vợ, chỉ được ít hôm, bảo ông đến ở nhà đứa em kế. Cứ như thế, không ở được với đứa con nào. Không một đồng xu dính túi, người cha bị bỏ rơi, phải đi khất thực từng nhà. Bấy giờ cây gậy cũng c̣n có ích hơn là những đứa con. Cây gậy đó có thể giúp ông già xua đuổi những con chó, ḍ dẫm trên đường, tránh những vũng nước và giúp ông những lúc yếu chân sắp ngă.

Câu chuyện này sao giống câu chuyện của một bà mẹ ở Quận Cam. Sau Tháng Tư 1975, hai vợ chồng đem một đàn con vượt biển sang Mỹ. Trong nhiều năm, ông bà vừa nuôi con khôn lớn, ăn học thành tài, dựng vợ gả chồng cho con, vừa tậu được một căn nhà khang trang trong vùng Bolsa. Sau khi người chồng qua đời ít lâu, bà vợ được con cái thuyết phục nên bán ngôi nhà đi, chia đều cho các con rồi về ở với con cháu cho đỡ cô đơn. Bà nghe theo, và cũng lần lượt ở với nhiều đứa con, chịu cảnh bạc đăi và cuối cùng bà quyết định phải rời khỏi nhà những đứa con ấy. May thay, trên đất Mỹ, bà già cô đơn này c̣n có chỗ nương tựa, đó là một món trợ cấp nhỏ và ngôi nhà “housing” mà chính phủ đă đành cho bà. Nếu ở một xứ sở khác, chắc bà cũng cần đến một cây gậy.

Những đứa con mua nhà mới có thể đă không tính đến một chỗ cho cha mẹ già khi xế bóng, nhưng tôi biết nhiều bậc cha mẹ khi luống tuổi, con cái lập gia đ́nh đi xa cả rồi, mà vẫn giữ cái nhà cũ nhiều pḥng, với ư nghĩ dành cho con lúc trở về thăm viếng. Tôi có một người bạn được con trai bảo lănh sang Mỹ, nhưng chỉ ít lâu sau cô con dâu muốn chồng bán căn nhà đang ở và đi mua lại một cái nhà nhỏ hơn, lấy lư do để tiết kiệm cũng là lư do để cha mẹ chồng phải dọn ra.



Cha mẹ đối với con lúc nào cũng hết ḷng. Mẹ có thể lăn vào lửa để cứu con, cha có thể đổ mồ hôi nhọc nhằn để đứa con có được một nụ cười hạnh phúc, nhưng những đứa con, khi đă có gia đ́nh riêng của ḿnh, không giữ được sự chăm sóc, lo lắng cho đời sống của cha mẹ. Người mẹ nào cũng mỗi đêm kéo chăn đắp cho con, sờ trán con, hạnh phúc theo từng nụ cười của con, nhưng bây giờ con ở xa, thời giờ dùng để gọi về thăm mẹ đôi khi cũng hiếm hoi.

Ông Chu Dung Cơ nói về mối liên hệ giữa cha mẹ già và con cái:

“Cha mẹ thương con là vô hạn, con thương cha mẹ là có hạn..
Con bệnh cha mẹ buồn lo. Cha mẹ bệnh con đến nḥm một cái, hỏi vài câu thấy là đủ.
Con tiêu tiền của cha mẹ thoải mái, cha mẹ tiêu tiền của con chẳng dễ chút nào.
Nhà của cha mẹ là của con. Nhà của con không phải là nhà cha mẹ.
Ốm đau trông cậy vào ai? Nếu ốm đau dai dẳng có đứa con hiếu nào ở bên giường đâu (cứu bệnh sàng tiền vô hiếu tử)”.

Và lời khuyên đối với các bậc cha mẹ là: “Khác nhau là như vậy! Người hiểu đời coi việc lo cho con là nghĩa vụ, là niềm vui không mong báo đáp. Chờ báo đáp là tự làm khổ ḿnh.”

Cũng có nhiều con cái nuôi cha mẹ. Luận Ngữ chép, Tử Du hỏi về đạo hiếu. Khổng Tử đáp: “Ngày nay người ta cho nuôi cha mẹ là hiếu, nhưng đến chó ngựa kia, người ta cũng nuôi, nếu nuôi mà không kính hiếu cha mẹ th́ có khác chi!”  Người già không khác những đứa trẻ, nhiều khi hay tủi thân, hờn dỗi và dễ phiền muộn, con cái có thể cho cha mẹ ăn uống, hầu hạ cha mẹ khuya sớm nhưng rất khó biết đến nỗi buồn của cha mẹ lúc về già.



Người thợ hớt tóc cho tôi biết về con cái của ông, cả hai đứa con đều có nhà riêng, cùng ở trong quận Cam, nhưng không mấy khi chúng điện thoại hỏi thăm ông. Tháng trước, ông bệnh, nằm nhà một tuần lễ mà cũng chẳng đứa con nào ghé qua thăm. Ông nói thêm: “Chỉ trừ lúc nào chúng cần nhờ đến ông việc ǵ đó”, và buồn bă kết luận: “Ở Mỹ này, có chín đứa con, cha mẹ già bệnh cũng phải vào nursing home thôi!” 

Tuy vậy, nursing home ở Âu Mỹ, mang tiếng là văn minh, hiện đại nhưng liệu rằng đây có phải là nơi yên ổn cho những ngày cuối cùng của tuổi già không? Tại các viện dưỡng lăo trên đất Mỹ mỗi năm có hàng chục ngh́n trường hợp khiếu nại v́ cách đối xử của nhân viên như bỏ bê, đánh đập, đại tiểu tiện, ói mửa mà không dọn dẹp, không cho uống nước, hiếp dâm, sờ mó, tệ hại nhất là đối với những bệnh nhân Alzheimer. Năm ngoái, phúc tŕnh của Bộ Y Tế Minnesota cho ta thấy chỉ trong ṿng 5 tháng đă có 15 trường hợp bệnh nhân mất trí nhớ bị hành hạ, trong đó có những vụ như bị chọc ghẹo liên tục, bị nhổ nước bọt vào miệng, bị bóp ngực hay hạ bộ. Phải chăng nhà dưỡng lăo, chặng cuối đời của người già là chốn địa ngục có thật trên trần gian như thế!

Vậy th́ con cái có hiếu tâm, xin cầu nguyện cho các đấng sinh thành sớm ra đi trước khi họ trở thành những người mất trí lú lẫn, nằm suốt ngày một chỗ, tiêu tiểu không kiểm soát được. Thấy cha mẹ lớn tuổi mà c̣n minh mẫn, mạnh khỏe nên mừng, mà thấy cha mẹ ra đi nhẹ nhàng, trước khi phải chịu những cảnh đau ḷng của tuổi già lại càng mừng hơn.

Tuy vậy, rất nhiều gia đ́nh người Việt trên xứ người có được niềm an ủi là họ có những đứa con Việt Nam, nhất là những đứa con của một gia đ́nh nghèo khó, lớn lên trong chiến tranh và thông cảm được nỗi thiệt tḥi bất hạnh của cha mẹ. (NTN)

-------------

Lời Bàn

Tui nghĩ bài viết nầy có đúng, mà cũng có cái sai.

Nếu ḿnh ở mà “khi ta sống, người thương. Ta đi, người nhớ…”
Th́ mần ǵ có chuyện xăy ra như dzầy ?

Tui thấy mấy bố, mấy mụ, càng lớn tuổi, th́ đến…99.99% càng đồi tánh, trờ nên khó-khăn…lănh-đạo.
Cứ tưởng ḿnh là Cha Mẹ của thiên hạ.

Cha Mẹ của ngay bà vợ, hay thằng chồng của ḿnh !

Người phối-ngẫu ngày xưa ôm ấp, thương yêu, giờ c̣n phải ớn càng.

Th́ trách chi con dâu, chàng rễ tụi nó hổng…mời đi chỗ khác chơi cho sớm chứ !

Ḿnh sống với con cái, mà tự đặt ḿnh vào cái thế tự-nguyện giúp đỡ tụi nó.

Giúp chăm lo nhà cửa, vườn tược. Dễ tánh, không phiền lụy tụy nó.

Th́ họa-hoằn tụi nó đă biến thái thành …con ǵ rùi, th́ hổng c̣n nói nữa.

Chứ sao chúng lại không thương ḿnh ?

Tui có bà Má,em của má dzợ (tui gọi là Má Tư), không chồng, sống chung sau những ngày đổi đời.

Lúc nào cũng lo cho tui. Thiếu điều muốn…đút tui ăn cơm luôn. Thương-ơi-là-thương, dù chẳng có liên-hệ máu mủ ǵ.

Má 4 chết rồi, mà h́nh ảnh Má không bao giờ phôi-pha trong tui được.

Cứ tiếc hoài sao ḿnh không được chăm lo cho Má lúc Má cuối đời.

Nhưng mờ: cái ông Chu Chung Dung nói đúng quá quí dzị ui : đừng bao giờ nghĩ khi ḿnh cuối đời, th́ phải dựa vào con cái.

Cái quan trọng, theo tui nghĩ: phải tập ngay từ bây giờ sống sao cho “ta đi, người tiếc. Ta ở, người thương…”

Lạm bàn (ghế) thế.

RĐN.



Phước Nguyễn sưu tầm

Linh Tinh & Biên Khảo MacDinhChiReunion.net / Linh Tinh & Biên Khảo / Hăy Thông Cảm và Yêu Thương Nỗi Bất Hạnh của Cha Mẹ Nơi Này Top

Your Reply Click this icon to move up to the quoted message

 

 ?
Only registered users are allowed to post here. Please, enter your username/password details upon posting a message, or register first.
 
  MacDinhChiReunion.net Powered by Forum Software miniBB ®